Thịnh Hành 6/2024 # Nhân Chi Sơ, Tính Bản Thiện # Top 9 Yêu Thích

Con người khi mới sinh ra thì bản chất thiện hảo, lâu dần do môi trường sống là những gương sống của người khác và cách giáo dục của cha mẹ, thầy cô nên người đó có thể trở nên một con người khác: có thể là tốt lành mà cũng có thể là xấu tệ .

Riêng người Công giáo chúng ta có hai lãnh vực cần phân biệt:

1) Hành động do tính bẩm sinh

2) Hành động do hiệu quả của ân sủng.

– Cả hai lãnh vực này đều có hướng đi riêng, và chiều hướng của nó lại hoàn toàn ngược nhau. Chỉ có những ai sống hướng thiện theo chiều nội tâm, được ơn trên soi sáng mới có thể phân biệt, so sánh được. Người công giáo chúng ta, ai cũng muốn sống thánh, thế nhưng muốn làm bất cứ thứ gì cũng cần có người Thầy, muốn trở nên tên trộm siêu đẳng thì các vị thầy này thường có nhiều ở trong tù / muốn sống thánh thì cần phải có Cha linh hướng, nhưng đâu phải các vị thánh nhân tìm đâu cũng có. Chúa nói: đường xuống hỏa ngục thì rộng thênh thang, con đường lên thiên đàng thì chật hẹp, khó đi / chỉ có những ai bền đỗ trong lời cầu nguyện thì may ra mới gặp được Chúa, là Thầy của mọi người Thầy.

– Người Giáo dân bình thường, muốn sống thánh thật là khó, chúng ta là phàm nhân nên khó phân biệt đâu là phải, đâu là trái, đâu là tốt, đâu là xấu. Nếu khi xét về phương diện màu sắc, nếu nó rõ ràng như trắng với đen thì bất cứ ai có nhãn quan bình thường đều có thể phân biệt dễ dàng. Thế nhưng nếu màu bị pha trộn không rõ ràng thì chỉ có những ai có nhãn quan xuất sắc như họa sĩ ,mới có thể phân biệt được.

– “Nhân chi sơ, tính bản thiện”. Những con người bình thường thì ai cũng thích điều thiện, vì thế trong ngôn ngữ, tư tưởng, hành động họ cũng đều nhắm đến một mục đích tốt nào đó. Thế nhưng có biết bao người bị lầm thê thảm chỉ vì cái mã thiện bề ngoài ẩn che cái xấu bên trong đó.

– Bởi thế khi muốn biết mặt mình xấu đẹp, sạch dơ thế nào, thì chúng ta cần có một tấm gương soi. Muốn sống Thánh, chúng ta cũng cần có một tấm gương sáng để soi cho biết người nọ, người kia tốt xấu thế nào hầu chúng ta có thể nhìn thấy để bắt chước, hoặc tránh xa.

Con người bẩm sinh có tính ích kỷ ra sao ? Nếu là tính bẩm sinh thì nó xảo trá, nó quyến rũ, nó mưu mô, lừa đảo, nó luôn đặt mình vào trong chủ đích của mọi công việc. Người ích kỷ thì không muốn chết, không muốn bị ai kiềm chế, không chịu thua thiệt, không muốn bị người khác sai khiến, không thích làm việc nặng nhọc. Người ích kỷ chỉ làm việc vì tư lợi, chỉ muốn lợi dụng người khác.

Con người bẩm sinh luôn yêu sách thì sao ? Chỉ ham danh dự, thích được trọng vọng , sợ xấu hổ, sợ bị khinh chê, thích an nhàn, nuông chiều thể xác, ưa tò mò, ham cái đẹp, sợ cái thô hèn, chỉ muốn tìm của thế tục, vui vì tư lợi , buồn vì thua thiệt, khó chịu khi nghe vài lời sỉ nhục.

Người bẩm sinh tính tham lam thì sao ? Họ chỉ dính bén tư lợi, thích nhận hơn cho. Họ hướng lòng về tạo vật, nhục thể, phù vân, du hí. Họ ham an ủi bên ngoài và thích được thỏa mãn giác quan; họ làm việc vì tư lợi, chỉ thích đòi công cán , làm ơn chỉ mong được báo đáp, tìm lợi lộc, tìm tiếng khen, đòi phải biết ơn.

Người bẩm sinh vốn tính tự phụ thì sao ? họ thích có nhiều bạn hữu, người thân thuộc. Tự hào vì mình là con dòng cháu giống. Cười với người sang, nịnh người giàu, vỗ tay hớn hở khen người đồng lõa. Họ hay phàn nàn vì thiếu thốn, vất vả. Họ vì mình mà tranh đấu, phản biện . Họ luôn ham biết điều bí mật, ham biết nhiều tin tức. Thích ra mắt quần chúng, thích vơ vét, thích nổi tiếng, làm việc để mưu cầu tiếng khen.

Chúng ta cần làm gì với những khiếm khuyết bẩm sinh của mình ?

Ân sủng là sự sống siêu nhiên, là ân huệ của Thiên Chúa, là dấu ấn Chúa đóng trên những người được Chúa chọn, là bảo chứng cho phần rỗi muôn đời. Từ những đam mê trần tục, ta phải nâng nó lên mức sùng mộ siêu nhiên, từ những của nhục thể ta biến nó thành những ân huệ nuôi sống linh hồn .

Khi tính bẩm sinh bị khuất phục, thì ân sủng của Chúa càng tuôn xuống đầy tràn, Chúa càng đến viếng thăm ta nhiều thì hình ảnh Thiên Chúa càng hiện rõ dần trong tâm hồn chúng ta.

Tội là hạt đậu đen /nếu hạt đậu đen càng ít đi thì hạt đậu trắng (phúc) càng nhiều cho tới khi trong đĩa chỉ toàn đậu trắng, lúc đó ta sẽ trở nên công chính trước mặt Chúa. Con người mang nửa thú, nửa thần, khi con thú biến đổi , nó nhẹ đi ,thì thần linh sẽ lớn mạnh và kéo ta đến gần với Thiên Chúa hơn, cho đến một ngày ta hoàn toàn thuộc trọn về Thiên Chúa.

: Lạy Chúa, trong bản thân con có hai sức mạnh, xác thịt kéo con về phía trần tục, ân sủng kéo con về với Chúa. Con chỉ cần sử dụng sức mạnh của lý trí và ân sủng Chúa ban ,con sẽ đến gần và thuộc về Chúa mãi mãi . Xin Chúa thương cứu giúp con. Amen **R

GDBX / GIUSE LUCA