Phổ Biến 6/2024 # Kể Lại Câu Chuyện Cảm Động Về Tình Bạn Mà Em Biết # Top 7 Yêu Thích

Kể lại câu chuyện cảm động về tình bạn mà em biết – Bài làm 1

Hà mải nhìn theo màu áo của Mai và nói thầm trong bụng: “Mai ơi! Thế là từ đây chúng ta mãi mãi xa nhau rồi”. Hà bước trên con đường làng quen thuộc. Hai bên đường hàng phi lao đang rì rào ca hát. Trời hôm nay thật là đẹp. Trời xanh ngắt không gợn mây. Ánh nắng vàng rải nhẹ xuống con đường quanh co như một dải lụa khiến Hà càng nhớ đến Mai biết bao nhiêu.

Người bạn đó không phải cùng trường, cũng không phải học cùng lớp mà Hà quen trong một trường hợp đặc biệt. Cứ vào mỗi buổi chiều đi học, Thu Hà thường trông thấy một cô bé áo quần rách rưới đi bán bỏng ngô. Và như vậy chiều nào Hà cũng gặp. Một hôm trời mưa to gió lớn, sấm chớp ầm ầm nhưng cô bé kia vẫn đi bán bỏng. Thấy cô bé bán bỏng áo quần ướt sũng, Hà liền đi sát lại kéo áo mưa của mình che cho bạn và cũng từ giờ phút đó hai người quen nhau. Hôm ấy vừa đi Hà vừa hỏi:

– Bạn tên gì? Sao hôm nào bạn cũng đi bán bỏng ngô như vậy? Bạn kia rưng rưng nước mắt trả lời:

– Mình tên là Mai. Vì nhà quá nghèo, bố là liệt sĩ chống Mĩ, nhà đông anh em mình phải đi bán bỏng để kiếm tiền mua sắm quần áo và đồ dùng học tập. Thực tình nhà Hà cùng chẳng hơn gì nhà Mai. Hà chợt nhớ dên mình có một chiếc áo ông nội mới tặng. Không nghĩ gì nữa, tôi hôm ấy Hà đưa ý kiến trao đổi với bố. Sau ít phút suy nghĩ, bố Hà đồng ý. Hôm sau Hà đem ý kiến ra trao đổi với Mai nhưng Mai đã từ chối.

Cũng từ hôm ấy không hiểu sao Hà không còn thấy Mai đi bán bỏng ở con đường này nữa. Hà cứ mong sao được gặp Mai một lần nhưng… quả là khó. Một hôm vào mãi thời gian sau này, Hà mới bất ngờ được gặp lại Mai trong kì đi thi học sinh giỏi thành phố”. Hà thấy Mai ăn mặc tinh tươm đang chạy tung tăng trên sân trường. Hà vui sướng chạy lại ôm chầm lấy Mai. Đôi bạn ôm riết lấy nhau tưởng chừng như không thể rời nhau ra được. Họ chạy ù vào phòng để chuẩn bị cuộc thi. Hà ngồi sau Mai hàng ghế. Phần đầu của bài thi Hà làm được rồi, nhưng đến một bài toán khó Hà suy nghĩ mãi không được. Trán Hà lấm tấm mồ hôi. Hà nhìn lên thấy Mai viết lia lịa. Hà cố đọc lại bài toán và tập trung suy nghĩ nhưng vẫn chưa tìm ra lời giải. Bỗng từ đâu một cục giấy vo tròn được ném thẳng xuống trước mặt bàn Hà. Cuộn giấy từ từ trôi xuống lòng Hà và Hà thấy Mai nháy mắt như ra hiệu cho Hà một cái. Hà hiểu ý định nhặt lên xem nhưng chợt nhớ đến chuyện ngày trước trong dịp mới quen nhau, Hà còn nhớ Mai đã từng nói:

– Ban nãy thấy bạn lúng túng mình muốn giúp bạn. Nhưng bây giờ nghĩ lại, mình thật sự hối hận. Tốt hơn hết là chúng ta hãy tự đi bằng đôi bàn chân và trí óc của mình.

Hai bạn sánh bước bên nhau. Trời như xanh và trong hơn.

Kể lại câu chuyện cảm động về tình bạn mà em biết – Bài làm 2

Tuổi thơ của mỗi người, ắt hẳn ai cũng có một và đứa bạn thân gắn liền với những kỉ niệm không thể quên. Tôi cũng vậy, tuổi thơ của tôi là những ngày rong rủi khắp xóm làng với hai đức bạn thân là Phàm và Loan. Đó là những kí ức thơ bé đẹp nhất của tôi.

Thời gian thấm thoát trôi mới đây mà đã qua 5 năm rồi. Kí ức về những ngày hè thơ ấu vẫn còn nằm sâu trong đầu tôi. Hồi đó ba đứa tôi quậy lắm! Tôi và Loan quậy cũng chẳng thua dứa con trai nào đâu. Nhìn Loan hơi đen, phong trần như 1 đứa con trai, dáng người thì nhỏ nhắn, khuôn mặt trái xoan luôn vui tưoi không chút lo âu. Còn Phàm thì ra dáng 1 thằng bé quậy phá lắm! Dáng người liền lạc, lúc nào cũng nhanh thoăn thoắt. Khuôn mặt thì lém lĩnh, đôi mắt thì tinh anh và rất nhanh nhạy. Ba đứa chúng tôi bằng tuổi nhau, cùng trang lứa nên hay đi chơi chung với nhau lắm. Sáng sáng, hai đứa nó chạy qua rủ tôi ra ruộng bắt cua. Buổi trưa chúng tôi thưòng ngồi dưới mấy góc cây trong vườn của ông Tư để nghỉ và mấy khi thỉnh thoảng còn hái trộm trái cây trong vườn nữa chứ. Xế chiều tới, mấy đứa chúng tôi lại ra đồng thả diều. Mỗi ngày như vậy, chúng tôi lại bày ra một trò quậy phá mới. Thỉnh thoảng vài ngày chúng tôi lại đi câu cá, hái trộng trái cây. Vậy mà hồi nhỏ chẳng đứa nào biết lo sợ về những mối nguy hiểm trong mấy cuộc quậy phá như vậy cả.

Hôm ấy là một ngày nắng đẹp. Vẫn như mọi ngày chúng tôi tiếp tục những trò quậy phá của mình. Hôm nay, mục tiêu của chúng tôi là cây vú sữa đang say trái ở sát mé sông, trong góc vườn nhà cô Bảy. Tụi nó canh me kĩ lắm! Chín giờ sáng cô Bảy đi ăn đám giỗ trong nhà ông Tư cách đó vài cái nhà. Theo kế hoạch và kinh nghiệm từ mấy lần trước, ba đứa len lỏi đến cây vú sữa 1 cách an toàn. Tôi giỏi leo trèo nên nhiệm vụ này lúc nào cũng dành cho tôi cả. Tôi leo lên cây dể hái trái, Loan đứng ở dưới góc cây để hứng trái, còn Phàm thì là người canh chừng. Chẳng mấy chốc trái cây đã đầy chiếc túi ni lông đen chuẩn bị sẵn. Tôi chuẩn bị leo xuống để tìm một góc cây nào đó cho ba đứa “tiêu thụ hàng gian”. Rồi… “đùng”. Tôi bị trượt chân rơi thẳng xuống sông. Tôi rất sợ, hoảng loạn lên. Thật là thất bại vì tôi không biết bơi! Tôi bây giờ mới thật sự biết thế nào là sợ,tay chân cứ đập đập. Mũi tôi đã bắt đầu không thở đựơc. Tôi sắp chìm! Trên bờ con Loan cũng đang hoãng loạn. Nó chạy ra trước gọi thằng Phàm. Phàm chạy như bay tới chỗ tôi và nhảy xuống sông. Thật may mắn cho tôi vì thằng bạn này thường được gọi là “Yết Kiêu” của xóm. Tôi vội chộp đựơc áo Phàm và rồi… tôi với Phàm cuối cùng cũng đã vào bờ an toàn. Cú đó làm tôi tưởng mình đã chết rồi chứ. Nếu không nhờ Phàm cứu chắc tôi cũng không còn sống nữa đâu. Cũng từ bữa đó ba chúng tôi không còn dám quậy phá nữa. Mấy tháng sau, gia đình Phàm dọn nhà không còn ở xóm tôi nữa. Phàm không chịu nói cho tôi và Loan biết lý do, chắc vì điều gì đó. Rồi Phàm dần xa chúng tôi, không còn thân như ngày trước nữa. Và rồi dần dần chúng tôi mất liên lạc với nhau.

Thời gian thì vẫn cứ trôi, trôi mãi. Tôi không còn gặp Phàm nữa nhưng kí ức của 1 thời quậy phá và cái tai nạn “quả báo” đó thì làm sao mà tôi quên đựơc. Phàm vẫn là một ngưòi bạn tốt của tôi và những kí ức đẹp dẽ đó sẽ mãi không bao giờ tôi quên được, nó sẽ là hành trang cùng tôi bứơc vào tương lai. Tôi mong một ngày nào đó tôi và Loan sẽ gặp lại Phàm để ôn lại những kỹ niệm xưa của một thời siêu quậy ngày nào…

Kể lại câu chuyện cảm động về tình bạn mà em biết – Bài làm 3

Như thế nào mới được gọi là tình bạn thật sự? Như thế nào mới cảm nhận được hết người bạn của mình quan tâm mình như thế nào?

Trong buổi gặp gỡ đầy thú vị với các anh chị lớn tại trường học, em đã được nghe một câu chuyện tình bạn vô cùng cảm động. Đó là một tình bạn chân thành và đáng quý của một chị học sinh lớp 6.Chị kể mở đầu câu chuyện bằng một giọng nói nghẹn ngào đầy cảm xúc. Em cũng không hiểu sao chị lại khóc. Điều đó làm em không sao rời mắt khỏi chị. Chị kể nói rằng:

– Chào các em chị là Phương. Các em à trong cuộc sống của chúng ta ngoài tình cảm gia đình thì tình bạn cũng vô cùng quan trọng. Và hôm nay chị sẽ chia sẻ cho các em về tình bạn của chị một tình bạn mà chị luôn cảm thấy hạnh phúc khi nhắc về nó.

Chị ấy có người bạn tên là Hoa hai người thân nhau lắm, hai người thường xuyên đi học cùng nhau,ngồi cùng bàn với nhau có gì cũng chia sẻ cho nhau. Câu chuyện tình bạn ấy tưởng chừng sẽ mãi đẹp nhưng không nhưng hiểu lầm mâu thuẫn bất đầu xảy ra khi hai chị lên lớp 6. Hai chị không còn học chung lớp với nhau nữa thế nhưng hai chị vẫn đèo nhau đi học và đợi nhau về. Tuy nhiên tình bạn của hai chị không được như xưa nữa khi chị Phương có thêm những người bạn mới. Nhà chị Phương giàu hơn nhà chị Hoa vì thế chị Phương có nhiều tiền tiêu vặt hơn và hay đi ăn uống hơn. Chị Phương hay đi với những người bạn mới hơn và ít quan tâm chị Hoa. Chị Hoa tủi thân lắm mặc dù vẫn đi học cùng nhau nhưng hai chị đã ít nói chuyện hơn. Mấy chị bạn của chị Phương lại đặt điều nói xấu chị Hoa. Sau đó khoảng thời gian sau hai chị không liên lạc với nhau nữa. Chị Hoa nhắn tin cho chị Phương nhưng không thấy chị đáp lại. Một tin hai tin rồi ba tin, một ngày rồi hai ngày đến một tháng hai chị không còn nói chuyện với nhau nữa.

Đến một ngày kia chị Phương cùng những người bạn của mình đi chơi về muộn. Các chị đi qua một đoạn đường vắng, bất chợt một gã thanh niên xông tới để trả thù bố chị Phương vì đã bắt em trai hắn vì tội giết người. Bạn của chị Phương chạy hết còn chị Phương thì bị gã túm gọn. Chị hoảng sợ chống cự và bị gã tát liên tiếp tát vào mặt. Chị Hoa vẫn luôn dõi theo người bạn của mình. Chị lấy hết can đảm chạy ra, còn gã đang lăm le khúc gỗ trong tay định quật vào người chị Phương. Chị Hoa không do dự lấy thân mình nhỏ bé đỡ cho chị Phương. Chị đau đớn rồi ngất đi. May thay lúc đó có người đi qua nên gã kia chạy mất và chị Hoa được đưa đi viện. Chị bị gãy chân và phải bó bột lúc tỉnh dậy người đầu tiên chị nhắc đến là chị Phương. Chị phương vừa nói vừa khóc chị nói: “suýt nữa thì chị đã mất đi một tình bạn tuyệt vời!”. Kết thúc buổi nói chuyện chị còn cho em xem ảnh của chị Hoa nữa. Ngay sau khi về lớp em ôm chầm lấy con bạn thân mặc cho mặt nó ngơ ngác không hiểu gì.

Từ khóa tìm kiếm

kể một câu chuyện về tình bạn

ke mot cau chuyen cam dong ve tinh ban