Xu Hướng 6/2024 # Chương 24: Rồng Rắn Lên Mây # Top 4 Yêu Thích

An dí mặt sát vào chiếc hộp thủy tinh trước đấy vài phút còn đầy mùi hôi thối và những thứ ô uế. Giờ thì không những không còn mùi hôi, mà những thứ gớm ghiếc cũng biến mất hoàn toàn để trơ ra bộ xương. Hình ảnh phản chiếu trên mặt hộp cho thấy ba người còn lại cũng đang cắm mặt vào đó giống như cô bé. Không biết là những thứ đó bốc hơi đi đâu là câu hỏi chung của tất cả.

Vẻ thất thần, đôi mắt dại đi của Minh mang đến sự lo lắng cho An.

– Bố, có chuyện gì vậy ạ?

Minh bừng tỉnh, lập tức trấn an con gái:

– Không có gì đâu con gái, con có ý tưởng gì về những thứ này không? Mà này…

Ánh mắt Minh bị thu hút bởi thứ ánh sáng xanh phát ra trong túi áo của An. Nó đang sáng dần lên.

– Con lấy viên đá ra xem sao, nó đang muốn nói gì đó thì phải.

An mở cánh áo, nhìn vào trong. Quả thực, viên đá đang sáng lên rõ ràng. Cô bé luồn tay vào chiếc túi vải lấy ra bảo vật. Nó đang muốn nói gì nhỉ?

– Những thứ này có gợi cho ông điều gì không? Ông Hải ngoảnh mặt sang phía ông Khiết.

– Có, nhưng có vẻ nghe hơi buồn cười.

– Ông cứ nói đi.

– Đó là trò chơi Rồng rắn lên mây.

– Rồng rắn lên mây?

Ông Hải nhẩm lại lời đồng dao quen thuộc này. Ông giật nảy mình khi từng câu chữ như lột tả chi tiết những thứ ở trước mặt. Ông nhìn chăm chú vào những khúc xương, đọc thành tiếng bài đông dao:

“Rồng rắn lên mây

Có cây núc nác

Có nhà điểm binh

Hỏi thăm thầy thuốc có nhà hay không?

Khúc đầu lắm xương lắm xao

Khúc giữa lắm máu lắm me

Khúc giữa lắm cứt lắm đái

Tất cả gần như bất động khi nghe những từ mà người có nhiều kinh nghiệm với những thứ kì bí nhất ở đây nói ra. Đối đầu với những con người bằng xương bằng thịt, họ đã khốn đốn cùng cực rồi, giờ lại phải đối đầu với thứ tồn tại ở thế giới tâm linh.

– Tại sao lại thế ạ? Làm sao bác có thể suy từ một trò chơi dân gian đến một thứ ở “âm phủ”

Ông Hải nhìn một lượt, có vẻ như người chiến hữu già của ông cũng không biết câu trả lời. Ông buộc phải tự mình diễn giải ý nghĩa thực sự của trò chơi dân gian này:

– Truyền miệng là cách lưu giữ thông tin đảm bảo nhất thời xưa dù cho mặt hạn chế của nó về tính dị bản. Giấy, tre có thể bị tiêu hủy dễ dàng nhưng miệng người thì không. Có thể ông cha ta muốn dùng cách này để tránh việc nghi lễ trừ tà bị thất truyền. Lồng ghép những thông tin cần truyền đạt vào một trò chơi là cách làm hiệu quả, vì nó tạo nên được sự hứng thú. Họ đã thành công vì đến nay, trò chơi dân gian này vẫn còn được nhớ tới. Việc sử dụng cây núc nác như một trong những loại thuốc diệt Trùng vẫn được xem là phương thuốc hữu hiệu nhất. Ngoài mối liên hệ về cây núc nác thì còn phải kể đến việc đoàn người tạo thành hàng dọc, diễu qua diễu lại, đây được xem là hình thức tiến hành nghi lễ thời cổ xưa. Hình ảnh này có thể được tìm thấy trên trống đồng Đông Sơn hay Cồng chiêng Tây Nguyên. Rồi câu “có nhà điểm binh”, binh ở đây là âm binh, Thần Trùng luôn có một toán âm binh đi theo để bảo vệ cũng như giúp cho nhiệm vụ bắt người trở nên dễ dàng hơn. Câu hát này gợi cho ta hình ảnh Thần Trùng đang điểm lại số quân của mình trước khi lên đường bắt người hoặc đang chuẩn bị đối đầu với ai đó, có thể là đoàn người đang tiến đến nhằm diệt trừ mình. Mục đích của đoàn người hay đoàn thầy pháp, thầy thuốc đến là để tiêu diệt Thần Trùng nhưng lúc này, họ nghi ngờ Thần Trùng đã nhập vào một trong số những đồng nghiệp của họ là một thầy thuốc. Chính vì vậy, họ phải tìm cách kiểm tra bằng câu hỏi: “Hỏi thăm thầy thuốc có nhà hay không?”. Sau đó là một loại lời qua tiếng lại để dụ Trùng lộ diện. Khi đã biết chắc Trùng đang nhập vào người dương, các thầy pháp mới quyết định nhử mồi để diệt Trùng. Họ mang theo mình ba khúc cá, khúc đầu “lắm xương lắm xao”…

Ánh mắt ông Hải hướng vào chiếc hộp có chứa miếng đầu với những chiếc xương nhọn hoắt, chồng chéo lên nhau. Những người còn lại nhìn theo, họ dần hiểu ra được những gì ông Hải đang muốn truyền đạt. Ông Hải tiếp tục nói:

– “Khúc giữa lắm máu lắm me”, “Khúc cuối lắm cứt lắm đái”…Nói đến đây chắc mọi người cũng thấy được mối liên hệ giữa những vật này và trò chơi Rồng rắn lên mây. Thứ kinh tởm nhất ở khúc đuôi lại là món ăn khoái khẩu của Trùng, và nó quyết tâm dành bằng được phần đuôi. Đây cũng chính là cái bẫy mà đoàn người giăng ra khi làm Trùng phân tâm và nhân cơ hội yểm vào người Trùng bài thuốc diệt Trùng khiến nó không kịp trở tay. Đó là tất cả những gì mà tôi tìm hiểu được.

– Vậy, ý ông là chúng ta sẽ phải đem theo những thứ này đến gặp Trùng và dụ chúng rồi diệt chúng như cách người xưa đã từng làm?

– Thực ra nói là “diệt” thì không đúng cho lắm, vì chúng ta chưa đủ pháp lực để làm vậy. Cùng lắm chúng ta chỉ có thể nhốt Trùng lại.

– Nhưng chúng ta kiếm đâu ra thuốc bây giờ?

– Tôi biết một chỗ, không xa đây lắm, mọi người yên tâm. Vấn đề bây giờ là phải tìm cho ra xem chúng ta sẽ phải gặp Trùng ở đâu?

Ông Hải mở chiếc hộp đầu tiên, khéo léo lấy ra miếng đầu đầy xương xẩu. Dù nó được đông lạnh suốt thời gian dài nhưng ông vẫn cảm nhận được luồng hơi ấm phát ra từ khúc xương. Ông chầm chậm xoay khúc xương rồi nheo mắt lại để có thể nhìn kỹ hơn vào những vết rạn nhỏ nhất nhưng không phát hiện dấu hiệu gì đặc biệt. Ông dừng lại khi thứ ánh sáng xanh phủ lên hai mắt kính của ông.

– Tại sao nó lại tự nhiên sáng lên như vậy?

– Cháu không biết ạ. Từ khi cháu đến gần những vật này, viên đá ngày càng sáng lên, An đáp lời.

– Biết đâu nó sẽ cho chúng ta biết địa điểm ta đang tìm kiếm đấy ạ. Bác mang khúc xương dịch vào đây được không ạ? Minh gợi ý.

Ông Hải vòng qua bàn và tiến về phía Minh, hai tay nâng khúc xương ở khoảng cách chừng nửa mét so với viên đá đang nằm trên tay An. Không có điều gì mới mẻ xảy ra, ông đưa khúc xương lại gần hơn nữa, đến khi khoảng cách chỉ còn là một gang tay.

– Bác xem thử phần cổ xem, cháu thấy có gì đó vừa xuất hiện, Minh nghiêng đầu để quan sát nhưng những biểu tượng quá nhỏ để anh có thể biết nó là gì.

Giữ nguyên khoảng cách, ông Hải xoay ngược khúc xương lại, đồng thời dí khúc xương gần sát viên đá. Ở vòng quanh phần cổ, quả thực có những chữ nhỏ li ti hiện lên khiến ông nhớ lại thủ thuật dùng mực tàng hình của bà Nga vừa nãy. Ông Hải rút từ trong túi chiếc máy dịch tức thời soi vào dòng chữ. Những chữ cái hiển thị trên màn hình tự động phóng to ra và được dịch sang tiếng Việt trong giây lát.

– Minh, cậu lấy cho tôi nốt hai khúc còn lại đặt ra đây. Những chữ cái này chưa có ý nghĩa gì hoàn chỉnh cả, chắc cần phải ráp hai phần còn lại nữa.

Minh với sự giúp đỡ của ông Khiết lần lượt đặt hai khúc xương theo thứ tự. An hiểu mình phải làm gì, cô bé lần lượt soi từng khúc xương khi ông Hải nhấc chúng lên và chỉ cho ông những chỗ có chữ. Chừng hai phút, sau khi đã ghép ba tấm ảnh chụp những dòng chữ lại với nhau, ông Hải đọc câu hoàn chỉnh đã được dịch hiện trên màn hình:

– Ở nơi sấm sét không thể chạm tới, quái vật đang đợi chờ.

– Nơi sấm sét không thể chạm tới? Quá nhiều nơi sấm sét không thể chạm tới, Minh thở dài khi ông Hải vừa dứt lời.

– Đúng, nhưng chỉ đúng với thời hiện đại mà thôi, thời xưa đâu có quá nhiều chỗ như vậy? Ông Khiết quặc lại.

– Bác nói đúng, nhưng hồi xưa hoàn toàn có thể vào nhà cơ mà, ở trong nhà thì làm sao mà sét có thể đánh trúng được, nếu có thì cũng chỉ là vô cùng hi hữu.

Ông Hải chỉ khẽ cười trước cuộc tranh luận giữa Minh và ông Khiết như người thầy giáo đang quan sát hai học trò của mình đôi co xem ai giải đúng bài toán. Cuối cùng, ông quyết định đưa ra đáp án ngay để không làm mất thời gian.

– Từ “chạm” ở đây nên được hiểu theo hai nghĩa, cả về nghĩa hình lẫn nghĩa âm, tức là ngoài việc sét không thể đánh trúng thì nơi đây còn không thể nghe được tiếng sấm sét nữa, mà thời xưa, làm gì có cửa cách âm phải không nào? Nơi chúng ta đang tìm kiếm là Thưởng Trì cung.